Design a site like this with WordPress.com
Get started

[Muốn ly hôn] Chương 18 – Gối ôm hình người

***

Kiều Cảnh Thành nghiến răng, nhanh chóng ngồi dậy đi ra phía cửa.

“Tống Duy!”

Tống Duy hắc hắc lặng lẽ cười hai tiếng, so với Kiều Cảnh Thành còn giống chủ nhà hơn, “Em đã giúp anh được ngủ chung phòng với anh dâu, anh đồng ý giúp em một chuyện là được, nếu không…” Tiểu phúc hắc nào đó chỉ chỉ về phía Thẩm Trì, “Hừ! Cả đời này anh đừng mơ có thể viên phòng với anh dâu!”

Kiều Cảnh Thành nổi khùng, “Biến đi!”

Người ở cửa đã biến mất, Kiều Cảnh Thành đỡ trán, tính cảnh giác của hắn luôn rất mạnh, bình thường cho dù động tác ở nơi xa nhất là phòng bếp hắn cũng có thể nghe thấy rõ ràng, bây giờ đến tận khi có người mở cửa vào phòng mới kịp phản ứng.

Kiều Cảnh Thành nhìn lướt qua người ngủ say bên cạnh, vuốt ve tóc đối phương, chỉ có Thẩm Trì mới khiến hắn trở nên trì độn như vậy…

Trước khi đi ngủ ăn nhiều, nửa đêm Thẩm Trì thật sự bắt đầu khó chịu, Kiều Cảnh Thành vừa mới nằm xuống ngủ chưa lâu thì đã nghe thấy động tĩnh đứt quãng ở bên cạnh mình.

Mở mắt bật đèn, nhìn thấy trên mặt Thẩm Trì đang toát mồ hôi, hắn nhanh chóng kiểm tra nhiệt độ trên trán, “Thẩm Tiểu Trì? Làm sao vậy? Khó chịu ở đâu?”

Thẩm Trì nghe giọng của Kiều Cảnh Thành mới bắt đầu tỉnh táo, chột dạ cắn cắn môi dưới, “Khó, khó chịu…”

Kiều Cảnh Thành nhíu mày, nhìn lướt qua chỗ bị tay Thẩm Trì ôm lại, “Đau bụng?”

Hắn xoay người xuống giường, “Chờ chút, tôi đi lấy thuốc.”

Nhìn thấy người kia đi ra khỏi phòng, Thẩm Trì đau khổ vùi đầu vào chăn, đường đường là một người trưởng thành lại không nghe khuyên bảo, ngoan cố thích ăn gì phải ăn bằng được, quá mất mặt rồi!

Kiều Cảnh Thành bưng nước và thuốc tới, nâng người bệnh dậy, “Uống thuốc đi.”

Thẩm Trì nhét thuốc vào miệng, uống hai ngụm nước trong tay Kiều Cảnh Thành, nuốt thuốc xuống.

Tuy rằng bản thân là một bác sĩ nhưng từ nhỏ đến lớn Thẩm Trì rất nhát gan, rất sợ bị đau, ở trước mặt Kiều Cảnh Thành lại nhẫn nhịn chịu đau, không nói với hắn là mình khó chịu khiến hắn vừa tức giận vừa buồn cười.

Cố chấp! Lì lợm! Không thèm nghe lời khuyên của người khác!

Dọn dẹp ổn thỏa, Kiều Cảnh Thành quay lại giường nhìn người kia nằm cuộn trọn thành một đống, nhịn không được vươn tay qua kéo Thẩm Trì vào trong ngực mình.

Thẩm Trì lập tức muốn trốn nhưng đáng tiếc sao có thể chống lại được lực cánh tay của bộ đội xuất ngũ.

“Ngoan chút đi.” Một bàn tay to lớn bò lên bụng nhỏ của Thẩm Trì, “Xoa một lúc sẽ đỡ đau.”

Thẩm Trì: “…..”

Cơ thể Thẩm Trì cứng ngắc, gối đầu lên cánh tay của Kiều Cảnh Thành, trong lúc nhất thời không biết phải thả lỏng như thế nào.

“Tôi đâu phải trẻ con…” Thẩm Trì thấp giọng lẩm bẩm.

“Còn nói không phải trẻ con? Nói mấy câu có thèm nghe đâu, cảm thấy mình rất đúng phải không?” Kiều Cảnh Thành không khách khí quở trách.

Thẩm Trì cắn môi dưới, mặt mũi vứt hết cả rồi, có còn giữ lại được gì đâu, thôi thì nhắm mắt tìm một tư thế thoải mái nằm trong ngực vị soái ca này vậy.

“Đâu phải chỉ có trẻ con mới không biết nghe lời…” Thẩm Trì lại lẩm bẩm, sau đó ấn ấn vào tay Kiều Cảnh Thành, “Động tác của anh phải chuyên nghiệp thêm một chút nữa thì mới nhanh khỏi được.”

Kiều Cảnh Thành bị chọc tức đến bật cười, “Cậu có tin bây giờ tôi ném cậu xuống giường không?”

Thẩm Trì đương nhiên không tin, “Anh ném đi! Ném ngay và luôn xem nào! Anh dám ném thì tôi dám sang phòng của em họ anh ngủ!”

Gân xanh trên trán Kiều Cảnh Thành hiện lên, “Thật có tiền đồ!”

“Không đâu. Tiểu nhân chỉ là một dân thường, nào có thể so sánh với người làm chuyện lớn như ngài.” Thẩm Trì lại không thèm dùng não, bắt đầu nghĩ gì nói nấy.

Tay đang xoa bụng cho Thẩm Trì của Kiều Cảnh Thành dừng lại, dần dần đổ người sang, ngữ khí mang theo vài tia ngả ngớn, “Cậu túng thiếu đến mức nào?”

Thẩm Trì run rẩy, nhanh chóng giơ tay ra chặn lại, “Không được giở trò lưu manh!”

“Thế nào là lưu manh? Cùng lắm chỉ là đang hưởng quyền lợi của hôn nhân.” Hắn chăm chú nhìn vào mắt Thẩm Trì, có cảm giác giờ phút này nếu có xảy ra chuyện gì thì cũng là chuyện đúng theo lẽ thường.

Thẩm Trì lúng túng, yếu ớt cầu xin, “Kiều Cảnh Thành…”

“Hửm?” Để xem người này sắp bày trò gì.

“Bụng tôi thực sự rất đau…” Thẩm Trì hữu khí vô lực nói, “Đau sắp chết rồi, anh mau giúp tôi xoa đi.” Nói xong liền kéo tay Kiều Cảnh Thành đặt lên bụng mình.

Kiều Cảnh Thành cười lạnh, “Không thể diễn có tâm một chút à?” Tay trên bụng lại bắt đầu hoạt động.

Thẩm Trì cảm nhận được động tác của hắn dần nhẹ nhàng, khóe miệng cong lên, hôm nay mới biết hóa ra Kiều Cảnh Thành cũng có thể có bộ dạng này, nhưng mà không còn sức tiếp tục tám chuyện nữa, một phần là khó chịu, một phần là do động tác của hắn hết mực dịu dàng.

Thẩm Trì nhớ rõ, có một lần ăn lung tung bị đau bụng, là hồi tiểu học, mẹ Thẩm cũng giúp anh xoa như vậy.

Sau đó thì không được hưởng loại đãi ngộ này nữa, bây giờ… trong tiềm thức của anh không nhịn được nghĩ, nếu hai người bọn họ thật sự kết hôn ngay từ đầu thì liệu bây giờ có đang như thế này không?

Không lâu sau, mí mắt của Thẩm Trì sụp dần xuống.

“Ưm, mệt mỏi…” Vừa lẩm bẩm vừa nhúc nhích, đầu dần dần cọ cọ vào ngực Kiều Cảnh Thành, khoảng cách giữa hai người được kéo sát lại.

Kiều Cảnh Thành cảm nhận được động tác theo bản năng của người kia, đầu tiên là ngẩn ra ngơ ngác, sau đó bật cười.

Không làm chuyện vô ích rồi.

Cho dù ban đêm có lăn lộn thế nào thì đồng hồ sinh học của Thẩm Trì cũng hoạt động rất đúng giờ, chưa mở mắt đầu óc đã nhớ lại một loạt chuyện xảy ra đêm qua.

Thẩm Trì cẩn thận cảm nhận một chút, trên bụng không còn bàn tay,nhưng… hình như vẫn còn gì đó?

Thẩm Trì nhanh chóng mở mắt, xốc chăn lên thì vừa vặn nhìn thấy…

Cảnh tượng chính là cái kiểu này: một cánh tay của Kiều Cảnh Thành bị mình kê làm gối, một tay khác vắt ngang eo mình, một cái chân dài gác hết lên người mình.

Thẩm Trì bị biến thành một cái gối ôm hình người!

Thẩm Trì xấu hổ cực kỳ, ngước mắt nhìn mặt Kiều Cảnh Thành, không ngờ tên này còn có loại sở thích này.

Nhưng mà…

Anh chăm chú quan sát cái cằm lún phún râu mới mọc của hắn, trong lòng cảm thán, rõ ràng nhìn rất lôi thôi lếch thếch nhưng vì sao vẫn đẹp trai như vậy? Quả nhiên…

Người đã đẹp thì trong hoàn cảnh nào cũng vẫn đẹp!

Trong khoảnh khắc tay anh chạm vào cằm Kiều Cảnh Thành, lông mi của hắn hơi chuyển động.

Thẩm Trì nhanh chóng rút tay về, ra vẻ giãy giụa muốn thoát ra khỏi ngực người kia, “Mau tỉnh lại đi, tôi bị anh đè sắp chết rồi.”

Bộ dạng Kiều Cảnh Thành thoạt nhìn rất hưởng thụ, ôm người trong lòng càng chặt, thậm chí còn dùng cái cằm đầy râu cọ cọ vài cái lên mặt Thẩm Trì.

“Vẫn còn sớm, ngủ thêm một lúc nữa…”

Thẩm Trì nhíu mày đẩy mặt người kia ra, “Anh ôm đến nghiện rồi phải không? Tránh ra! Anh sớm nhưng tôi thì không, nhanh lên, hôm nay tôi có một buổi kiểm tra phòng!”

Kiều Cảnh Thành không tình nguyện buông người ra, “Dùng xong liền ném, Thẩm Trì, cậu đúng là một kẻ thay lòng đổi dạ.”

Thái dương Thẩm Trì nảy lên, nghiến răng nghiến lợi phản bác, “Anh đừng có dìm tôi, cùng lắm cả đêm tôi đã bị anh ôm thành một cái gối ôm, anh còn muốn gì nữa?!”

Kiều Cảnh Thành: “…..”

Nhìn người kia vội vàng xuống giường đi làm vệ sinh cá nhân, Kiều Cảnh Thành cảm thấy mình có vẻ đang quá xem nhẹ phòng tuyến tâm lý của Thẩm Trì rồi.

Có vẻ không ổn. Hắn lấy cái gối đầu của Thẩm Trì sang ôm vào lòng nhắm mắt ngủ thêm một lúc.

Lúc Thẩm Trì đi ra nhìn thấy người kia lộ cả tấm lưng trần nằm ngủ nướng trên giường, bộ phận ở giữa miễn cưỡng được chăn che lại, anh hơi hoài nghi không biết tên này có phải bị cuồng khoe thân không?

Đã nói sẽ chuẩn bị bữa sáng, xét thấy nguyên nhân là do tối qua mình ngoan cố nên Thẩm Trì quyết định mua tạm gì đó trên đường ăn. Anh gõ cửa phòng bên cạnh của em họ, hơn nửa ngày bên trong mới truyền ra một tiếng động nỉ non bé tí, “Mời vào…”

“Tống Duy, đến giờ rồi, còn phải đi học nữa.” Thẩm Trì đứng ngoài cửa gọi.

Đầu Tống Duy vẫn đang ở trong chăn, đột nhiên chui ra, đầu tóc rối tung như tổ chim, nhìn có vẻ tối qua ngủ rất ngon.

“Anh, em muốn ngủ thêm…”

Thẩm Trì bật cười, “Đừng ngủ nữa, dậy đi, đợi lát nữa anh họ đưa em đi học, anh đi làm trước đây.”

Đáng tiếc người trên giường đã lăn về giường ngủ tiếp.

Thẩm Trì xoay người định đi gọi Kiều Cảnh Thành thì thấy hắn vừa từ phòng ngủ bước ra, anh nhíu mày, “Quản em họ nhà anh đi, lại ngủ mất rồi.”

“Kệ nó. Tôi đưa cậu đi làm trước?” Kiều Cảnh Thành nói, “Xin lỗi, không dậy làm bữa sáng được.”

Thực ra cũng chẳng thấy có lỗi lắm, hắn chỉ luyến tiếc giây phút hiếm hoi được nằm trên giường ôm Thẩm Trì thôi.

“Hòa nhau. Tối qua anh lấy thuốc giúp tôi, mát xa, phục vụ rất chu đáo, đáng khen!” Thẩm Trì nhướng mày, tâm tình rất tốt, “Bye ~”

Kiều Cảnh Thành: “…..”

*** Hết chương 18

Chương 19

Advertisement

2 thoughts on “[Muốn ly hôn] Chương 18 – Gối ôm hình người

  1. tanghitasapmu 11/11/2020 — 6:33 pm

    Ỏ :”) Sinh vật đơn bào Tống Duy thật đáng yêu

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close