Design a site like this with WordPress.com
Get started

[Muốn ly hôn] Chương 42 – Ông đây thích đánh vào mặt đấy

***

Sau khi mọi người uống được một vòng, Kiều Cảnh Thành vươn tay sờ sờ má Thẩm Trì, “Có buồn ngủ không?”

Vết thương ở tay Thẩm Trì chưa khép lại, không thể động vào cồn nên không hưng phấn được như bọn họ, “Hơi hơi, anh không cần để ý tới em, lát nữa em tự đi ngủ.”

Ánh mắt Kiều Cảnh Thành lóe lên, vươn tay định ôm người nào đó.

Thẩm Trì theo bản năng nhìn sang phía ba người kia, hung hăng gạt tay hắn ra, “Anh làm cái gì thế?! Mọi người vẫn còn đang ở đây!”

Phan Dương bĩu môi, miệng lại định nói gì đó nhưng bị ánh mắt của Trịnh Tiểu Kiệt ngăn lại.

Bề ngoài An Trọng không tỏ thái độ gì, nhưng sau khi đụng độ mấy lần với Kiều Cảnh Thành cũng bắt đầu như có như không chú ý tới những động tác nhỏ của hai người.

“Làm sao? Cũng đâu có người ngoài?” Kiều Cảnh Thành cúi đầu nhìn tay Thẩm Trì, “Có phải nên thay thuốc rồi không?”

Thẩm Trì làm sao không biết là do Kiều Cảnh Thành thực sự để ý đến mình, vì thế ngữ khí hòa hoãn, “Sáng mai em tự thay.”

Trịnh Tiểu Kiệt nhìn tay phải của Thẩm Trì, “Có tiện không? Nếu không thì tôi giúp cậu?”

Kiều Cảnh Thành trừng mắt, “Cậu ở đó xem náo nhiệt cái gì? Tôi làm đội trưởng của cậu nhiều năm như vậy chẳng lẽ thay thuốc cũng không biết làm?”

Họ Trịnh nhún vai, “Được, anh làm anh làm…”

Phan Dương lẩm bẩm lầm bầm, chẳng khác gì một con husky ngu ngốc, đầu óc thiếu thốn tinh lực có thừa.

Biểu cảm của Kiều Cảnh Thành lập tức đen thui, không muốn giáo huấn cậu ta trước mặt quá nhiều người nên để bọn họ tiếp tục ngồi uống, bản thân mình đưa Thẩm Trì lên tầng.

Tâm tình của Thẩm Trì hôm nay không thể nào tốt nổi, hơn nữa lại còn leo núi lâu như vậy, nghe Kiều Cảnh Thành dỗ dành lấy lòng một hồi thì mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Sắp ngủ đến nơi rồi mà vẫn nghe thấy tiếng hắn ở bên cạnh lải nhải, Thẩm Trì mơ màng đẩy Kiều Cảnh Thành ra, “Anh đi xuống đi, phiền chết người, nói gì mà nói nhiều thế…”

Lúc này Kiều Cảnh Thành mới ngậm miệng, chỉ là tiếp tục ngồi ở mép giường không động đậy.

Đây là những ký ức cuối cùng của Thẩm Trì, nửa đêm anh tỉnh lại bên người đã không còn ai, vị trí bên cạnh lạnh ngắt, không biết Kiều Cảnh Thành đã đi từ lúc nào rồi.

Suy nghĩ một chút, Thẩm Trì thật muốn phỉ nhổ chính mình, yêu đương chẳng phải chuyện gì tốt, trái tim lúc nào cũng phải treo lơ lửng, lúc nào cũng có thể vì một việc nhỏ mà dong dong dài dài, miên man suy nghĩ.

Ban đêm ở trong núi rất lạnh, Thẩm Trì khoác thêm một cái áo đi xuống tầng, đi dạo một vòng, toàn bộ phòng khách không có một bóng người, lúc uống nước hơi hơi nghe thấy một ít tiếng động ở bên ngoài, anh sợ quấy rầy bọn họ nên trở về tầng hai.

Lên tầng hai, anh ngồi ở chỗ ban công nhỏ quan sát bọn họ.

An Trọng kia không biết đã chạy đi đâu, bên dưới chỉ có Kiều Cảnh Thành, Trịnh Tiểu Kiệt và Phan Dương đáng ghét.

Thẩm Trì uống thêm một hớp nước, nhìn thấy Kiều Cảnh Thành xách Phan Dương đi ra, nhìn tư thế hình như hơi giống chuẩn bị đánh nhau?

Phan Dương kêu rên một trận, “Đội trưởng, chúng ta thương lượng một chút được không? Không được đánh vào mặt!”

Kiều Cảnh Thành cười lạnh, “Trên chiến trường ai rảnh thương lượng với cậu? Đừng nhiều lời nữa!”

Trịnh Tiểu Kiệt cười hả hê, không có đội phó ở đây cậu ta cũng không phải cố kỵ gì nhiều, xem náo nhiệt một cách thảnh thơi, tính tình này của Phan Dương phải dạy dỗ một trận từ sớm rồi.

Thẩm Trì rất ít khi được nhìn thấy bộ dạng này của Kiều Cảnh Thành, ngoại trừ lần duy nhất ở trên máy bay, còn bình thường lúc nào cũng là bộ dạng mặc áo sơ mi cà lơ phất phơ mặt người dạ thú.

Trời lạnh như vậy mà ba người chỉ mặc một cái áo thun ngắn tay, thoạt nhìn cả người rất nóng.

Trịnh Tiểu Kiệt chống nạnh đứng ở bên cạnh, ánh đèn từ trong hắt ra làm nổi bật mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ta, Thẩm Trì thầm nghĩ, Phan Dương hẳn là người thứ hai ra đánh.

Sax! Không được đánh vào mặt là cái quỷ gì? Phải đánh! Đánh luôn cả vào miệng! Để xem cậu ta còn dám sồn sồn lên như súng máy nữa không, nội tâm Thẩm Trì liên tục YY (tự sướng).

Nhưng… Kiều Cảnh Thành có vẻ cũng có suy nghĩ ác độc giống anh, Thẩm Trì hoài nghi nam nhân này có thể nghe được tiếng lòng của mình.

Chỉ dùng hai chiêu đã có thể hạ gục đối phương, ấn người nằm xuống đất, sau đó là tiếng heo bị giết cầu xin tha mạng.

“Đội trưởng, đã nói là không đánh vào mặt!”

“Hu hu, đội trưởng, anh thay đổi rồi, trước kia anh không phải là người như thế, thật ác độc! Em tới tuổi cưới vợ rồi, anh đừng…” Lúc nói chuyện lại bị ăn thêm một đấm.

“Với cái chỉ số thông minh này của cậu tốt nhất đừng cưới vợ, cô dâu nhà người ta sẽ bị chọc tức chết, sau đó sẽ gói cậu lại mang đi bán, đúng là cái đồ thân cao não ngắn!”

“Hức, anh lại còn mắng em là không có đầu óc, em không ngốc, không tin anh có thể hỏi Tiểu Kiệt!”

Trịnh Tiểu Kiệt ở bên cạnh dứt khoát lắc đầu, “Không liên quan gì đến em, đội trưởng mời anh cứ tiếp tục, tiếp tục đánh!”

Phan Dương: “…..” Tôi không thể ngờ Trịnh Tiểu Kiệt cậu lại là cái dạng đồng đội như vậy?

“Cậu còn nói cậu không ngốc? Tôi thấy không có tôi ở bên cạnh cậu nên cút về doanh trại đi, lang thang ở ngoài sớm muộn gì cũng có người nuốt sống cậu!”

“Không có đâu, có Tiểu Kiệt bảo vệ em rồi! Hu hu, anh và đội phó đều đi mất, chỉ còn Tiểu Kiệt đối xử tốt với em, cả thế giới này chỉ có Tiểu Kiệt là tốt nhất!”

“Vậy thì cậu về nhà chuyên tâm làm con trai ngoan của Tiểu Kiệt đi, không có việc gì thì uống sữa qua ngày, không cần phải động não làm gì cả.”

“Đội trưởng, em biết, anh ghim vì hôm nay em khiến cho Thẩm Trì mất hứng, nhưng anh cũng không thể đánh em thành ra thế này, muốn đánh thì bảo cậu ta ra đánh, để đội trưởng ra mặt thì còn tính gì là đàn ông chân chính! A…” Nghe cậu ta đề cập tới Thẩm Trì, Kiều Cảnh Thành càng tức giận. Nếu không phải vì không muốn giáo huấn cậu ta trước mặt nhiều người thì Thẩm Trì đã không mất hứng như vậy.

“Lão tử thích đánh cậu, người cậu mắng là bà xã của tôi, lão tử chưa đánh chết cậu là may mắn lắm rồi! Đừng có nhiều lời nữa!”

Tên ngốc kia khóc không thành tiếng, “Cái gì mà bà xã? Không phải anh và đội phó đang rất tốt sao? Thẩm Trì kia là ai mà khiến anh đào tim đào phổi ra như vậy? Đội phó còn vì anh mà xuất ngũ, anh còn dám cặp kè với người khác, anh là cái đồ tra nam!” Lá gan của phế vật càng ngày càng lớn, một chút cũng không thèm để ý liệu mình có thể bị đánh thành đầu heo hay không.

Kiều Cảnh Thành nhìn tên ngốc đang bị mình đánh cho tả tơi, vẻ mặt một lời khó nói hết, “Ai nói với cậu hắn xuất ngũ vì tôi? An Trọng tự nói? Hôm nay lẽ ra lão tử không cần phải chừa mặt mũi lại cho tên đó!” Gân xanh trên trán Kiều Cảnh Thành hiện lên rõ ràng, cảm thấy hối hận vì đã thả người đi, lẽ ra phải tìm một nơi vắng người đập cho một trận.

Vốn dĩ không muốn làm to chuyện xấu lên, cũng không muốn để cho tên ngốc Phan Dương biết được đội phó của cậu ta trong nhiều năm như vậy lại là một người chẳng ra gì.

Hai người bọn họ trước khi nhập ngũ đã quen nhau, dây dưa với nhau lâu hơn bất kỳ ai khác.

Sắc mặt Trịnh Tiểu Kiệt có chút vi diệu, ngồi xổm bên cạnh hỏi đầu heo, “Tôi cũng muốn hỏi là ai nói vậy với cậu? Tại sao tôi không biết đội phó vì đội trưởng mà xuất ngũ? Chẳng lẽ không phải là bị kỷ luật sao?” Cậu ta cũng cảm thấy là đồng đội nhiều năm như vậy vẫn nên giữ lại một chút mặt mũi cho nhau, nhưng giờ thì hoàn toàn không cần thiết nữa, phải cho tên ngốc này biết mình đang che chở cho loại người nào.

Hóa ra một thời gian không gặp tên kia lại quen miệng đúng bản chất cũ, đánh chủ ý lên người Phan Dương.

Vừa nghe xong câu hỏi, Phan Dương ngơ ngác, “Cái gì mà bị kỷ luật? Đội phó bị kỷ luật? Vi phạm kỷ luật gì mà không bị điều đi chỗ khác mà phải trực tiếp đổi nghề?” Thái độ thoạt nhìn vẫn không tin.

Kiều Cảnh Thành đập một quyền vào bụng cậu ta, “Ngậm miệng lại đi, há miệng là lại để lộ chỉ số thông minh, nhìn thấy cậu là tôi bực bội trong người.”

Phan Dương khóc hu hu lăn lộn trên nền đất, nhất thời nước mắt nước mũi dình tèm lem, Thẩm Trì ở trên tầng xem mà thoải mái cả người.

“Vì sao ai cũng đều bắt nạt tôi? Lúc trước hắn lừa tôi làm hỏng trang bị, hại tôi xấu mặt, sau đó vì cùng nhau vào chung một lữ đoàn đặc chủng mà tôi tha thứ cho hắn, vì sao hắn vẫn tiếp tục bắt nạt tôi? Đội trưởng… Hu hu em sai rồi, vẫn là anh tốt nhất, trước nay đều không chê em phiền…” Phan Dương khóc lóc khó coi muốn chết.

Trịnh Tiểu Kiệt đá cậu ta một cái, “Vừa rồi mới nói tôi tốt nhất cơ mà? Cậu thật biết thức thời nhỉ?”

“Hức, hai người đều tốt, đội trưởng, thật xin lỗi, hôm nay em quá xấu tính rồi…” Người nào đó tiếp tục bôi nước mắt nước mũi tèm lem khắp nơi.

Thẩm Trì đỡ trán, tên ngốc này thật khiến người khác cạn lời, aiya, thật đúng là một sinh vật đơn bào.

Xem ra An Trọng kia sẽ không quay lại nữa, Thẩm Trì thở dài, hô xuống bên dưới, “Đủ rồi, đừng đánh nữa, đầu óc người ta hỏng mất.”

Ba người ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, nhìn thấy Thẩm Trì, Phan Dương sụp đổ.

“Đội trưởng, anh quá xấu rồi, đánh em là đủ rồi, trước kia cũng đánh không ít, anh còn đánh ngay trước mặt cậu ta, em không còn mặt mũi nào nữa, hu hu…”

Trịnh Tiểu Kiệt cười không nhặt được mồm, ngồi bệt cả xuống nền.

Kiều Cảnh Thành nhìn Thẩm Trì, nhíu mày hô: “Em mặc đủ ấm chưa đấy?”

Trịnh Tiểu Kiệt biết vở hài kịch này nên kết thúc thôi, kéo Phan Dương ra khỏi người Kiều Cảnh Thành, “Được rồi, đừng gào nữa, lại chọc Thẩm Trì mất hứng, đội trưởng sẽ trực tiếp ném cậu đi luôn đó.”

Phan Dương hậm hực, che lại khuôn mặt sưng vù của mình, lẩm bẩm, “Tiểu Kiệt, bọn họ quá khinh thường người khác rồi, chỗ nào cũng rải cẩu lương, người ra rõ ràng mặc kín mít từ đầu đến chân, chúng ta mặc áo ngắn tay cũng không thèm quan tâm, a…” Vừa nói xong thì miệng truyền đến cơn đau, mặt đau, chỗ nào cũng đau.

Kiều Cảnh Thành thuận chân đạp lên mông cậu ta một cái, “Lăn về ngủ đi!”

Trịnh Tiểu Kiệt: “……”

Phan Dương che khuôn mặt sưng vù của mình, im lặng để Trịnh Tiểu Kiệt kéo về chỗ ngủ.

Kiều Cảnh Thành một thân toàn là mồ hôi, lên tầng nhìn Thẩm Trì bưng ly nước mà tay run bần bật, bộ dạng thật buồn cười, “Đã bị lạnh thành như vậy còn không về phòng.”

“Xem náo nhiệt quá vui.” Thẩm Trì cười xán lạn, xoay người rút khăn giấy lau mồ hôi cho hắn, “Hóa ra đội phó kia của mấy anh rất có sức ảnh hưởng, biến một đám người thành ra như vậy.”

Kiều Cảnh Thành hoàn toàn hưởng thụ động tác này của Thẩm Trì, nhưng trong lòng hoàn toàn không muốn đề cập tới người kia.

“Em đang ở đây vui sướng khi người gặp họa à?”

Tay Thẩm Trì bị nắm, mắt không chớp nhìn hắn chằm chằm, “Anh kể một chút đi, em muốn biết người kia đã làm chuyện lớn gì mà khiến anh thấy phiền như vậy?”

Kiều Cảnh Thành nghĩ tới người này là thấy phiền, kéo Thẩm Trì về phòng đè xuống ổ chăn, “Trên người anh toàn mồ hôi, em không chê à?”

Thẩm Trì bảo hắn đi tắm rửa, nhưng khi Kiều Cảnh Thành tắm xong xoa tóc đi ra vẫn chưa quên chuyện kia.

“Anh nói đi, nói xong em cũng không làm gì anh đâu!”

Kiều Cảnh Thành hết cách, ôm người người nằm vào chăn xong xuôi mới chậm chạp mở miệng, An Trọng gia nhập đội đặc chủng sau hắn khoảng hai năm, có Phan Dương là đồng đội cũ.

Bởi vì là “lính nhảy dù” sang nên ban đầu mọi người không hòa nhập với nhau, hơn nữa An Trọng là người tương đối có thế lực, làm người khéo đưa đẩy, việc công thì cướp làm, việc nhỏ thì ném cho Phan Dương hoặc người dưới tay, mọi người đa số đều không phục.

Nhưng bọn họ đều là những chiến sĩ đặt an toàn quốc gia lên hàng đầu, tâm tư đâu mà đi so đo với An Trọng.

Nửa năm sau đội phó rời đội vì bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, An Trọng được cấp trên đề cử bổ sung vào chỗ trống đó.

Thẩm Trì gật gù, “Sau đó thì sao?”

Kiều Cảnh Thành chán nản, “Giống như lời Phan Dương nói, chẳng biết từ khi nào trong đội lan truyền tin đồn anh và hắn là một đôi, đội trưởng và đội phó lại rất hay phải làm việc cùng nhau nên anh không quá để ý.”

Thẩm Trì bĩu môi, “Không có lửa thì làm sao có khói, khẳng định là người ta rất coi trọng anh.”

Kiều Cảnh Thành nhéo nhéo má Thẩm Trì, “Em biết nhiều phết nhỉ!”

“Cậu ta biểu hiện tốt được vài lần nên anh cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, lần gần đây nhất làm nhiệm vụ ở biên giới không biết cậu ta tìm đâu được một loại thuốc, liền dùng ở trên người anh.” Cơ mặt Kiều Cảnh Thành căng cứng, lời nói tuy vân đạm phong khinh nhưng Thẩm Trì có thể cảm nhận được hắn rõ ràng đang không vui.

Loại thuốc này là gì anh không dám hỏi nhiều.

“Sau đó thì sao?”

Kiều Cảnh Thành rũ mắt tiếp tục vừa xoa vừa nhéo má Thẩm Trì, “Sau đó anh đi tìm Tiểu Kiệt, Tiểu Kiệt giúp anh tìm chỗ nghỉ ngơi, tìm bác sĩ, em còn nghĩ anh và hắn sẽ thế nào?”

Thẩm Trì chép miệng, “Chẳng trách hai lần gặp mặt anh đều có phản ứng như vậy.” Anh cảm thấy có chút nói không nên lời, “Cũng đâu phải là chốn hậu cung của nữ nhân, trong quân đội sao lại có những chuyện như vậy? Lúc tuyển người không xem nhân phẩm à?”

“Có xem nhân phẩm, nhưng làm gì có ai viết hết tâm tư xấu xa lên mặt?” Thực ra sau khi người này gia nhập Kiều Cảnh Thành bắt đầu cảm thấy không ổn, bên trên có người khống chế, bên dưới không thể tùy tiện hành động, dần dần hắn có ý muốn rút lui, dù sao chức đội trưởng này cũng không phải là mục tiêu ban đầu của hắn.

*** Hết chương 42

Chương 43

Advertisement

2 thoughts on “[Muốn ly hôn] Chương 42 – Ông đây thích đánh vào mặt đấy

  1. Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện cho độc giả chúng hủ, chỉ có điều là nhà mình để nút like xa quá, nhiều lúc đọc xong quên không like vì không thấy nút theo thói quen là chuyển chương luôn. Chủ nhà có thể chuyển nút like lên ngay gần chỗ chương kế tiếp hoặc ngay dưới chỗ hết chương ấy để độc giả dễ thấy và khỏi quên ạ. Cảm ơn!

    Liked by 3 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close