Design a site like this with WordPress.com
Get started

[Muốn ly hôn] Chương 26 – Trẻ con mới phải lựa chọn

***

Hơn 11 giờ tối, Tống Duy đứng dưới lầu lưu luyến không rời nhìn xe của Mạnh Thụy Thư.

“Mạnh ca ca, muộn rồi, hay là anh ở lại đây ngủ một đêm?”

Mạnh Thụy Thư đau đầu, y nào biết chăm sóc trẻ con lại khó như vậy, “Không được, em mau lên nhà đi, ngày mai còn phải đi học, đừng đi muộn.”

“Vâng… Vậy ngày mai anh có đến trường không?” Tống Duy chờ mong nhìn.

Mạnh Thụy Thư gật đầu liên tục, “Đã đáp ứng em rồi thì anh sẽ đi, mau về thôi, anh họ sẽ không mắng em đâu, anh đã gọi cho cậu ấy một cuộc điện thoại rồi.”

Nhận ra ngữ khí thiếu kiên nhẫn của Mạnh Thụy Thư, Tống Duy cúi đầu nói lí nhí: “Xin lỗi, làm phiền anh rồi.”

Mạnh Thụy Thư bình tĩnh nhìn cậu, hỏi thêm một câu: “Tống Duy, mấy ngày gần đây cha mẹ có gọi điện cho em không?”

Tống Duy không biết y hỏi vậy là có ý gì, thật thà nói: “Không có, bọn họ đi chơi rồi, sao có thể còn nhớ tới em?”

Mạnh Thụy Thư thở dài, “Vậy thì cha mẹ cũng quá thiếu trách nhiệm rồi đó.”

Cậu xấu hổ gãi đầu, vẫy tay với đối phương, xoay người đi vào, nhưng bước ba bước lại quay đầu nhìn một lần khiến Mạnh Thụy Thư cảm thấy thật buồn cười. Kiều Cảnh Thành đã từng có nói qua về gia đình của Tống Duy, gia cảnh không tồi, nhưng mấy năm trước cha mẹ bận làm ăn, mấy năm nay cuối cùng cũng có thời gian để ý tới con mình nhưng lại chạy khắp nơi du lịch thế giới, tình cảm rất thiếu thốn.

Mạnh Thụy Thư cũng đáng thương cho Tống Duy, đứa nhỏ lớn lên xinh đẹp, tính cách ngoan ngoãn. Về mặt thành tích học tập, lúc nhìn thấy điểm số y xác thực hơi khiếp sợ, nhưng ngay sau đó có thể lý giải được.

Con số đỏ chót 43 điểm trên bài thi toán đã dọa Mạnh Thụy Thư hết hồn, vừa định quở trách vài câu, nhìn thấy cậu nhóc đáng thương như vậy, lời nói lên đến miệng đành phải nuốt vào.

Cậu sợ bị cha mẹ mắng, sợ anh họ mắng, còn không dám nói với mọi người ở trường mở họp phụ huynh.

Từ nhỏ Mạnh Thụy Thư đã không có cha, mẹ lại sớm tái giá, y có thể hiểu cảm giác không có cha mẹ bên cạnh, không ai quản, nếu không có ý chí thì thành tích sẽ rất dễ giảm sút.

Tống Duy hiện tại chính là như vậy, lại là giai đoạn tâm lý dễ thay đổi thất thường, y cũng sợ cậu sẽ vì những chuyện này mà suy nghĩ bi quan.

Vì vậy, ngay lúc cậu nhóc vừa nói ra, Mạnh Thụy Thư liền đồng ý.

Một là nhìn đứa nhỏ này rất ngoan, hai là xem như trẻ nhỏ nhà họ Kiều, Kiều gia có ơn với y, dù sao cuộc sống của y ngoài công việc thì chẳng còn bận làm gì, đơn giản xem như đang chăm trẻ.

Tống Duy ngâm nga mấy câu rap thịnh hành gần đây, vào bếp tìm nước uống nhưng không bật đèn, giọng của Kiều Cảnh Thành bất thình lình vang lên trong bóng tối: “Đi đâu?”

Cậu nhóc bị dọa suýt nữa ngồi bịch xuống đất, “Giật cả mình! Anh họ anh làm gì vậy?!” Cậu ôm tim, cố gắng nhìn kỹ đối phương.

“Không làm chuyện gì trái với lương tâm thì sợ hãi cái gì?” Kiều Cảnh Thành híp mắt nhìn cậu.

Tống Duy nhún vai, “Làm ơn đi, anh to như vậy, nửa đêm đứng đó ai cũng sẽ bị anh dọa.”

Kiều Cảnh Thành không muốn bị Thẩm Trì nghe thấy, trực tiếp kéo người ra ngoài ban công, “Nói! Em đang bày trò gì?”

Tống Duy giằng cổ áo mình từ trong tay Kiều Cảnh Thành ra, mắt không nhìn hắn, “Anh bỏ tay ra! Em chẳng làm gì cả!”

“Em vẫn đi thu phục Mạnh Thụy Thư? Em cảm thấy em thông minh hay cậu ta dễ bị lừa?” Kiều Cảnh Thành trừng nhóc.

Một thân nhiệt huyết của Tống Duy đã bị anh họ dội cho một xô nước lạnh, tâm tình buồn bực, bật chế độ tạc mao, “Kiều Cảnh Thành! Anh đừng có khinh thường em! Em nghiêm túc, cực kỳ nghiêm túc, cả đời này em chỉ chấp nhận anh ấy, em nói cho anh biết, nếu anh dám vạch trần em, em sẽ cắt cổ tay tự sát, chết thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho anh!”

Kiều Cảnh Thành bị chọc giận đến mức đỉnh đầu bốc khói, “Em nghiêm túc? Em lấy cái gì để mà nghiêm túc? Người ta là người tốt, em dùng cái đầu gà mờ ngáo ngơ của em để nghiêm túc à?”

Vừa nghe hắn nói Mạnh Thụy Thư rất tốt, trong nháy mắt trong miệng Tống Duy chỉ toàn là đường ngọt, cũng không để bụng chuyện bị mắng là gà mờ ngáo ngơ, “Sao em lại không có đầu óc? Đầu em vẫn đang treo trên cổ đây này! Anh họ anh đừng có khinh thường em, em lên kế hoạch xong xuôi hết rồi, anh đừng có nhọc lòng xía vào, mau đi thu phục biểu tẩu của em đi, nhìn anh ngốc như vậy, đến lúc em mang được Mạnh ca ca về nhà thì anh vẫn chưa làm xong đâu.”

Thái dương Kiều Cảnh Thành nảy lên từng hồi, “Kế hoạch cái gì mà kế hoạch? Em có thể nấu cơm có thể sinh con sao?” Ở trong mắt Kiều Cảnh Thành, Mạnh Thụy Thư luôn là một thẳng nam, người thương tâm cuối cùng sẽ chỉ là tên nhóc ngu xuẩn nhà mình.

Một bên là bạn bè thân thiết một bên là anh em họ, hắn không biết phải làm thế nào.

“Nấu cơm em có thể học, trẻ nhỏ gì đó Mạnh ca ca đâu nhất định sẽ thích.” Tống Duy do dự nói, sau đó chọc chọc anh họ nhà mình, “Ê, anh và anh ấy thân nhau như vậy, anh ấy rất thích trẻ con sao?”

“Thế nào? Nếu cậu ta thích thì em có nghĩ cách sinh một đứa không?”

“Có gì mà không được, bây giờ y học phát triển mạnh như vậy, em không thể sinh thì vẫn còn đầy cách khác, chỉ cần anh ấy thích là được!” Tống Duy nói đương nhiên.

Kiều Cảnh Thành cảm thấy không thể tiếp tục nhìn thẳng vào tên nhóc này được nữa, “Làm xằng làm bậy!”

Nhìn anh họ không tín nhiệm mình như vậy, Tống Duy cảm thấy thật bi thương, dứt khoát ngồi bệt xuống nền, balo vẫn còn chưa tháo xuống, bả vai nhỏ bé không cha không mẹ nhìn đáng thương không chịu được.

“Anh họ, vì sao anh lại thích anh dâu?” Cậu đột nhiên hỏi.

Kiều Cảnh Thành dựa vào cửa kính, “Còn cần lý do sao? Vì anh dâu của em ưu tú!”

Tống Duy ngẩng đầu lên nhìn hắn, biểu cảm có chút cô độc, “Anh không phải là người phóng túng không biết kiềm chế nhưng lại thích ngược người khác, bây giờ không ngược được ai nên anh ngược em trai anh đúng không?”

Kiều Cảnh Thành đập vào sau gáy tên nhóc một cái, “Đó là do em nên bị ngược! Em ở lại thành phố B không được à? Đại học còn chưa thi, chạy lung tung làm gì?”

“Cha mẹ em không quản.” Cậu nhóc chống cằm nhìn xa xăm, cũng không biết đang nhìn cái gì.

Nhắc tới dì dượng không đáng tin cậy nhà mình, Kiều Cảnh Thành cũng cảm thấy cạn lời, “Đó là do em xui xẻo gặp phải cha mẹ kỳ lạ.”

“Em còn chưa nói là sẽ không thi đại học, chỉ là thi đại học thôi mà, chỉ có trẻ con mới phải lựa chọn, em lớn rồi, đại học và Mạnh ca ca, em đều muốn!” Đôi mắt Tống Duy không chớp nhìn chằm chằm vào một điểm đằng xa, tưởng tượng ngày đi thi đại học sẽ được Mạnh Thụy Thư đưa đi.

“Em xác định? Nếu người ta không thích em thì sao?” Khó có được những lần hai người tâm bình khí hòa ngồi tâm sự, “Em không thi đại học nữa?”

Tống Duy cạn lời nhìn hắn, “Anh tưởng em giống anh à? Đại học thì có gì khó? Chỉ cần tâm tình của em tốt, A đại B đại anh muốn em thi trường nào em thi vào trường đó cho anh!”

Kiều Cảnh Thành nghiến răng, vươn tay nhéo cậu, “Cánh khỏe rồi đúng không? Mấy ngày nay không đánh em có phải là ngứa đòn rồi không?”

Thực ra trong lòng Tống Duy cũng rất loạn. Hôm nay Mạnh Thụy Thư nhìn cậu hoàn toàn bằng một ánh mắt nhìn trẻ con làm cậu rất thất vọng.

Nhìn người kia không tránh không né, Kiều Cảnh Thành chuyển sang vò tóc, “Có phải là bên ngoài bị ăn khổ rồi không?”

Tống Duy ương ngạnh không chịu nói, “Anh đừng có động vào em!”

Kiều Cảnh Thành không hiểu vì sao Tống Duy liếc mắt một cái liền coi trọng Mạnh Thụy Thư, chỉ mới từ xa nhìn vài lần đã thành bị quỷ ám, bây giờ xem ra có muốn khuyên cũng không khuyên được nữa rồi.

Thời gian vào lớp của Tống Duy rất sớm, sáu giờ đã phải xuất phát.

Tối hôm qua Kiều Cảnh Thành nói muốn đưa nhóc đi học, tên tiểu tử vô lương tâm nào đó còn liếc hắn một cái, “Bệnh thần kinh! Trường của em còn gần hơn cả bệnh viện của anh dâu, anh muốn đưa em đi kiểu gì? Cõng đi hay bế đi?”

Kiều Cảnh Thành lập tức phủi tay quay về phòng ngủ.

Thời gian đi học đi làm của ba người không giống nhau. Tống Duy đi từ 6 giờ, Thẩm Trì hơn 7 giờ, Kiều Cảnh Thành là muộn nhất, 9 giờ mới đi, lúc Thẩm Trì chuẩn bị đi làm thì thấy Kiều Cảnh Thành đi theo mình.

“Anh làm gì thế?” Thẩm Trì hoài nghi hỏi.

“Đưa cậu đi làm.” Kiều Cảnh Thành đứng dậy vào phòng chứa quần áo.

Thẩm Trì không thể hiểu nổi định nói bệnh thần kinh, đột nhiên nhớ ra người nào đó muốn theo đuổi mình, vì thế tự giác nuốt lời mắng chửi xấu hổ kia xuống bụng.

Thực ra Thẩm Trì rất vui, nhưng có người đưa đón khiến anh hơi ngại. Hai người cùng đi nhưng thời gian vào làm của anh sớm hơn người kia rất nhiều nên chung quy cảm thấy rất ngại.

Vì thế lúc ăn sáng Thẩm Trì do dự mở miệng, “Ngày mai anh đừng dậy sớm nữa, tôi tự đi là được rồi.”

Kiều Cảnh Thành nhíu mày, “Sớm á?” Trên thực tế, hồi còn là bộ đội đặc chủng hắn còn dậy sớm hơn cả Tống Duy.

Thẩm Trì cũng không phải không muốn hắn đưa, vì thế thuận theo, “Vậy được, anh cảm thấy không sớm thì là không sớm.” Dù sao bình thường Thẩm Trì không đi làm đều sẽ ngủ thêm mấy tiếng, hoàn toàn không có khái niệm tập luyện thể dục gì cả, nằm ngủ có phải sướng hơn không, không thể hiểu nổi.

Sau khi ăn xong, Kiều Cảnh Thành đưa Thẩm Trì đến cổng bệnh viện như cũ, thời gian này bất luận là nhân viên của bệnh viện hay người nhà bệnh nhân đều xuất hiện rất nhiều, không ít người ra chào hỏi anh.

“Bác sĩ Thẩm đi làm à?” Một người nhà bệnh nhân nhiệt tình chào  hỏi.

Thẩm Trì cười đáp lại, “Đúng vậy, bữa sáng của bác trai bác có chuẩn bị theo lời dặn của bác sĩ không?”

“Chuẩn bị đúng theo lời dặn bác sĩ, bác sĩ Thẩm yên tâm.” Bác gái cười, sau đó nhìn chiếc xe phía sau anh, “Ui, là… người yêu sao?”

Nếu là bình thường Thẩm Trì chỉ cười đối phó cho qua, nhưng hôm nay Kiều Cảnh Thành dùng một ánh mắt trông mong nhìn anh chằm chằm, không hề có ý định lái xe rời đi, hơn nữa trong bệnh viện đã truyền đi vài tin đồn, cứ phủ nhận mãi sẽ không tốt lắm, chỉ có thể căng da đầu nói: “Vâng ạ.”

“Ngoại hình thật tốt.” Bác gái cười tủm tỉm, “Rất xứng đôi với bác sĩ Thẩm.”

Sau khi xác định Thẩm Trì đưa ra câu trả lời khẳng định, Kiều Cảnh Thành mới thỏa mãn khởi động xe chuẩn bị rời đi.

Xe đi được một đoạn thì gặp Viên Nghệ vừa xuống xe đi vào, nhìn thấy xe của Kiều Cảnh Thành, sắc mặt cô cực kỳ khó coi. Hai xe đi ngược chiều nhau, Kiều Cảnh Thành quét mắt liếc cô một cái, sau đó nghênh ngang đi qua, hừ, tranh giành tình cảm với nữ nhân đúng là làm mất phong độ của hắn.

Suy nghĩ của Viên Nghệ không khó đoán, đương nhiên không thể nguôi ngoai, cô là một đóa hoa cao lãnh toàn tâm toàn ý theo đuổi một người, đảo mắt một cái không những không thành công còn bị người khác cướp mất, thật khó có thể chấp nhận được.

Nhưng Kiều Cảnh Thành cũng chẳng phải là người tốt, kết hôn là chủ ý của hắn, Tống Duy nói rất đúng, đã kết hôn thì vì sao lại không thể công khai? Dù là hợp đồng hay không hợp đồng cũng đã cầm chứng rồi, còn sợ cái gì nữa!

Dù sao về sau cũng sẽ không ly hôn.

Từ lúc Thẩm Trì xảy ra xung đột với Viên Nghệ, anh nhìn thấy người cũng coi như không thấy, hôm nay cũng vậy.

Nói Tiểu Duy nhà bọn họ không có gia giáo, cô mới không có gia giáo, cả nhà cô mới không có gia giáo! Trong lòng Thẩm Trì cao lãnh thầm mắng.

Một lần nữa Vương Hi Văn lại nhìn thấu tâm tư của bác sĩ Thẩm.

Nhìn mặt mũi Viên Nghệ xanh mét xoay người đi sang phía khoa Nhi, cô bất đắc dĩ lắc đầu, không hiểu nổi không hiểu nổi, nếu tâm tư đối với bác sĩ Thẩm vẫn còn nặng như vậy thì tại sao còn kéo bác sĩ Chu vào làm đệm lưng?

Haiz, tâm tư của người phụ nữ này cô không thể hiểu được!

*** Hết chương 26

Chương 27

Advertisement

1 thought on “[Muốn ly hôn] Chương 26 – Trẻ con mới phải lựa chọn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close